Diego Maradona
Câu chuyện World Cup Tin Mới Nhất

Nhân vật World Cup kỳ 1 – Maradona trong lằn ranh giữa thiện và ác

Đó là bốn phút trong một cuộc sống đa màu và trọn vẹn kéo dài sáu thập kỷ, kết thúc vào thứ Tư khi tin tức về cái chết của Diego Maradona được truyền đi khắp thế giới. Nhưng, nếu bạn có thể bắt đầu hiểu chúng, có lẽ bạn sẽ hiểu tại sao Maradona lại có ý nghĩa với nhiều người đến vậy. Và tại sao Lionel Messi, những đồng nghiệp Argentina và các ngôi sao bóng đá toàn cầu cùng với Pele, Cristiano Ronaldo lại nói: “Ông ấy tuy đã chết nhưng ông ấy sẽ ở bên chúng ta mãi mãi.”

Bốn phút đó vào ngày 22 tháng 6 năm 1986, trước 114.500 linh hồn tại Azteca – “Bàn tay của Chúa” đã đưa bóng qua đầu Peter Shilton và vào lưới đội tuyển Anh. Nó được biết đến như là bàn thắng vĩ đại nhất của World Cup mọi thời đại bao hàm nghĩa đen và bóng của thể thao. Họ đã thể hiện sự khao khát thành công bằng mọi giá (kể cả bằng cách gian lận, vì đó là mục tiêu của “Bàn tay của Chúa”). Trong thời gian ngắn, nó đã thành một thứ gì đó siêu phàm.

Nhưng họ đã đi xa hơn thế. Họ hoàn toàn khẳng định câu chuyện về Maradona là Đấng cứu thế, anh hùng của nhân dân, biểu tượng vừa có khả năng vừa sẵn sàng phá bỏ hệ thống. Thực tế là những bàn thắng này đến với nước Anh, đất nước đã phát minh ra bộ môn này, đã xây dựng nên một đế chế. Dù đúng hay sai – đại diện cho chính hiện thân của “Sự thành lập” trong mắt rất nhiều người, cũng có liên quan đến sự công nhận bàn thắng. Vì vậy, thực tế là ông ấy đã thoát khỏi nó và nâng cao chức vô địch World Cup vài tuần sau. Điều đó có nghĩa là ngay cả một quốc gia có quyền hạn về bóng đá cũng phải khuất phục trước ngôi sao người Argentina.

Diego Maradona
Di sản mà Diego Maradona là rất lớn

Maradona, tất nhiên, hoàn toàn chấp nhận nó. Câu chuyện về người khốn khổ luôn phù hợp với ông ta. Ngôi sao người Argentina rời Barcelona đến Napoli năm 1984 trong một vụ chuyển nhượng kỷ lục thế giới để lại nhiều lời bài học. Đây là một thành phố nghèo khó, nằm ở phía trái của ranh giới Bắc-Nam của đất nước, đây là một đội chưa bao giờ vô địch giải đấu. Đó là “bánh mì và rạp xiếc”, nghệ thuật nuôi sống quần chúng một giấc mơ bất khả thi và thực hiện điều đó với một cái giá rất đắt.

Ngoại trừ Maradona đã biến điều không thể thành có thể. Ông đã mang về hai chức vô địch cho thành phố Naples, đánh bại những người giàu có từ miền bắc nước Ý. Và ông ấy không làm điều đó một cách lặng lẽ trong khi đắm mình vào thành phố và lượng người hâm mộ, chống lại các quyền lực khi mọi thứ không theo ý mình.

Diego Maradona
Diego Maradona từng dẫn dắt tuyển Argentina đến tứ kết World Cup 2010

Đúng vậy, Maradona là một thiếu niên vĩnh cửu. Ông ấy nói lên suy nghĩ của mình, đôi khi dũng cảm khi đứng lên chống lại chiến tranh và nghèo đói nhưng đôi khi giận dữ, vui vẻ, chơi ma tuý khi mọi thứ không theo ý mình. Và trong nhiều năm, Maradona đã tấn công tất cả mọi người từ Pele đến FIFA, với sự bỏ rơi.

Huyền thoại người Argentina không tìm kiếm sự tha thứ của họ; ông ấy chỉ đơn giản là làm cho hầu hết mọi người không thể tiếp tục giận mình. Thực tế là đối với một người đàn ông, hầu như mọi cầu thủ mà ông ta từng chơi cùng đều nhớ theo một cách trìu mến, đều kể về câu chuyện của riêng mình. Vâng, Madara thì khác, ông ấy tập luyện khi nào ông ấy muốn, đôi khi không tập luyện gì cả. Nhưng nếu bạn đã gần gũi với ông ta, bạn không thể oán giận được. Bạn đã ăn mòn sự vĩ đại của ông ấy.

Diego Maradona
Diego Maradona luôn có những rắc rối ngoài sân cỏ

Maradona sống một cuộc sống hoang phí trong mắt công chúng. Những câu chuyện về ma túy, mại dâm, những vụ kiện tụng quan hệ cha con, những buổi tối ở trong bồn tắm nước nóng với những tên cướp. Bạn có thể đã nghe tất cả, và chúng có lẽ đều là sự thật. Ông ta hút tủy ra khỏi sự sống. Ông ấy đã bay lên cao hết mức bạn có thể mà không làm mất đi giới hạn của Trái đất, và ông ấy cũng dành nhiều thời gian để bò trong rãnh nước tuyệt vọng hơn hầu hết người.

Maradona đã làm tất cả, và hơn thế nữa, ông ấy đã phải trả giá cho những hành vi phạm lỗi của mình. Khoảnh khắc đó tại Azteca là một trong số ít những trường hợp ông ấy bỏ đi với một thứ gì đó. Các vấn đề về sức khỏe (cả về tình cảm và thể chất) đã bào mòn cơ thể ông ấy. Mọi đóng góp với tư cách là cầu thủ cho đến huấn luyện viên đội tuyển Argentina vào năm 2020 dường như không đủ để lấn áp những rắc rối mà ông gây nên.

Diego Maradona
Diego Maradona có những ngày tháng cuối đời bình yên

Đã có những sự so sánh với các cầu thủ đẳng cấp khác nhưng mỗi thời đại mỗi khác. Nhưng nếu bạn bị cuốn vào những cuộc tranh luận vô nghĩa thì xin lưu ý rằng ông ấy đã đạt được sự vĩ đại ở hai lục địa khác nhau. Xin lưu ý rằng ông ấy chưa bao giờ nhận được sự bảo vệ khỏi những pha phạm lỗi thô bạo như một phần của bóng đá ngày hôm nay. Xin lưu ý rằng ông ấy chơi trên những mặt sân dày đặc, không phải sân cỏ của bóng đá hiện đại. Và hãy nhắc nhở bản thân về những gì ông ấy đã làm với cơ thể của mình trong suốt chặng đường.

Năm 1998, một giờ trước khi trận chung kết World Cup diễn ra, một phóng cùng với một nhóm 20 hoặc 30 thành viên của giới truyền thông xúm quanh Pele trong lòng sân Stade de France. Pele, ứng cử viên cầu thủ suất xắc duy nhất vào thời điểm đó. Messi và Ronaldo khi đó còn là những đứa trẻ. Ngôi sao người Brazil đang họp báo về cuộc đụng độ sắp tới giữa Brazil và Pháp. Đột nhiên, có một cuộc hỗn loạn dưới phòng chờ. Trong vòng vài giây, các phương tiện truyền thông biến mất, đua nhau bay đi cùng máy quay, chụp ảnh. Pele đã vội hỏi: “ Có chuyện gì vậy?” Nhưng đáp lại ông ấy là một câu nổi thản nhiên: “Có lẽ Maradona đã xuất hiện.” Pele chỉ biết lắc đầu và cười nhạt.

Một ngày nào đó, có thể có một Pele khác hoặc một Messi khác hoặc một Ronaldo khác. Một ngày nào đó, ai đó có thể đến cùng và làm mọi thứ họ đã làm trên sân cỏ, ngoại trừ làm điều đó tốt hơn. Nhưng ngay cả khi ai đó có thể bắt kịp và vượt qua Maradona trên sân cỏ thì sẽ luôn không có cách nào để bắt chước ông ấy, đương nhiên là về mặt tốt. Đơn giản, thật khó để tưởng tượng một Maradona nào khác nữa.